Năm 2014 được đánh giá là khởi điểm về định hình nhạc hi-res, nhưng cụ thể nhiều người vẫn chưa hiểu đúng về khái niệm hi-res với yếu tố/ nghe nhạc.

Nhạc hi-res có thể hiểu dễ dàng là nhạc độ phân giải cao, hay nhạc chất lượng cao. Cũng giống như ảnh độ phân giải cao thì độ sắc nét sẽ hay hơn ảnh độ phân giải thấp (nhưng độ nét còn ảnh hưởng ở nhiều đuối tố khác. Nhạc hi-res cũng hỗ trợ trải nghiệm của “dân” nghe thực tế/, tự nhiên hơn. Nhưng cũng nên quan tâm/ rằng, tai hay mắt người đều có ngưỡng nhất định về khả năng phân biệt độ phân giải của ảnh, âm thanh. Thực tế, nhạc hi-res đã tồn tại từ thời gian dài. Nhưng khái niệm rõ âm về nó thì mới được đưa ra.

Trước đây, người ta vẫn đem chất lượng chuẩn CD ra làm phạm vi. Nhưng định dạng CD gần đây dần mất Ưu thế trên thị trường, do ko linh hoạt như lưu nhạc trên máy tính, di động, mà cao cấp lại ko cao như đĩa than. Cũng nên nhắc lại việc thực ra CD vẫn là nhạc số được lưu trữ ở đĩa vật lý, chứ không phải analog. Do đó, về bản chất đĩa CD ko khác nhiều so với lưu nhạc số trên máy tính. Hiện nay, đã có không ít các trang bán nhạc online như HDtracks, Qobuz. Thậm chí là xu hướng sắp tới là streaming, tức là nghe nhạc online chứ không cần download về lưu trong máy nữa. Nhạc số có rất nhiều định dạng và phương pháp/ lưu trữ khác nhau, mà chia cơ bản nhất là nhạc nén như Mp3, nhạc nén suy hoa thấp như FLAC hay nhạc ko nén như WAV. Mà trong đó, FLAC hay WAV có khả năng coi là nhạc Hi-res. Đây là chuyện về chuẩn PCM, còn với DSD thì đương nhiên là hi-res.

loa khong day hi-res Sony SRSX9

Song hãy quay lại từ cơ bản. 3 Tổ chức lớn là Hiệp hội giải trí kỹ thuật số (DEG), Hiệp hội điện tử mua sắm (CEA) và Viện hàn lâm ghi âm Mỹ cùng với ba hãng thu âm lớn là Sony, Universal và Warner Music đã cùng nhau đưa ra tiêu chuẩn cơ bản cho nhạc hi-res là những bản nhạc được thu lại ở chuẩn PCM 24bit-96kHz trở lên, hay DSD hai.8 Trở lên. Các định dạng nhạc hi-res thường gặp là FLAC, ALAC, WAV, AIFF, DSD… Nhiều người cho rằng, nhạc hi-res còn cao hơn so với việc nghe bằng CD. Điều này hoàn toàn đúng trong điều kiện lý tưởng về yếu tố/ nghe, tức là đầu CD tương đương với bộ DAC. Thực chất, nhạc lưu trữ trong đĩa CD chỉ ở mức 16bit/44.1KHz tương đương truyền được 1411kbps tín hiệu, còn nhạc hi-res luôn tối thiểu 24bit/192kHz, tức là ở khoảng 9216kbps. Thông số mà nhạc hi-res truyền download luôn hay hơn.Nhưng để tận hưởng nhạc hi-res, người sử dụng cần nhiều hơn các bản thu. Tai nghe (hay loa), Amly và nguồn phát (như di động, máy tính…) Cũng cần thích hợptương thích với nhạc hi-res, tức là có chất lượng đủ cao để diễn đạt sự khác biệt. Điển hình như Sony, Philips, Oppo hoặc gắn mác “hi-res audio” cho các sản phẩm của họ là vì vậy. Hiện giờ, không nhiều smartphone có lẽ chơi nhạc hi-res, mà chỉ kèm theo các sản phẩm đầu bảng như HTC One M9, Sony Xperia Z3, LG G4, Samsung Galaxy Note 4… Còn các điện thoại Android khác thường phải cài đặt thêm trình chơi nhạc hi-res như Onkyo HF Player. Riêng Apple không hỗ trợ nhạc hi-res dù cài thêm phần mềm hoặc sử dụng phụ kiện, do hạn chế của hệ điều hành iOS. Quyền lợi của âm thanh hi-res là khá tổng quát, nhưng không phải mọi người đều cần tới nó. Stereo Channel nhận ra nhiều người vẫn thỏa mãn với giai điệu mà nhạc Mp3 mang lại. Nhưng hãy để cặp tai của chúng ta quyết định khi nghe thử nhạc hi-res và tai nghe cao cấp cao.

Nguồn: vietnamaudio.net

 

 

Bình luận: